Một chuyến tàu vừa đến ga tại Vũ Hán.
Cặp đôi trẻ người Trung Quốc bước xuống, đặt chân lên sân ga vắng vẻ, quạnh hiu. Sân ga ấy gần như chẳng còn ai kể từ khi dịch virus corona bùng phát. Suốt 40 ngày qua, cả hai đã không thể trở về.
Từ ngày 23/1, Vũ Hán đã bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài sau lệnh phong tỏa của chính phủ Trung Quốc. Người dân không được rời thành thị, công cụ công cộng ngưng phục vụ. Mà không chỉ Vũ Hán, nhiều tỉnh thành khác của tỉnh Hồ Bắc cũng được ban hành lệnh hao hao, ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng chục triệu người.
Ảnh minh họa
Dẫu vậy, tình hình kiểm soát dịch bệnh tại Trung Quốc đang dần tốt hơn. Tốc độ lây lan chậm lại, số ca nhiễm mới giảm qua từng ngày, tương ứng là số người tử vong. Thế nên một số người con của Vũ Hán - vốn mắc kẹt bên ngoài vì lệnh phong tỏa - đang dần quay trở lại. Họ muốn trở về, phần vì nhớ nhà, phần vì cho rằng giờ đây quê hương của họ mới là nơi thực thụ an toàn.
"Những người trở về từ nước ngoài có thể mang đến một đợt bùng nổ dịch bệnh mới, nên Vũ Hán có lẽ là lựa chọn an toàn nhất," - Zhao (30 tuổi), hiện đang là quản lý dự án cho một quỹ từ thiện và là một trong hai người vừa bước xuống sân ga cho biết. Cả Zhao và chồng (họ Gao) chối từ tiết lậu tên đầy đủ.
Zhao cho biết khi thành phố bị phong tỏa, vợ chồng cô đang đi thăm họ hàng ở thị thành Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm. Họ chỉ không ngờ đó lại là một chuyến đi không lối về. Suốt một tháng tại Trường Xuân họ phải sống trong sức ép, phần vì lo cho gia đình tại Vũ Hán, phần do thái độ ghẻ lạnh của người bản địa khi biết họ đến từ đâu.
Vũ Hán không còn bóng dân đi lại khi bị phong tỏa
Họ muốn trở về rất nhiều lần bất chấp dịch bệnh, nhưng không thành. Các công cụ liên lạc công cộng từ khước chở khách về Vũ Hán.
"Không dưới 3 lần chúng tôi tìm cách về, nhưng vé tàu luôn bị hủy," - Zhao san sẻ. "Không có cách nào để quay lại."
"Chuyến tàu một chiều"
Bất chấp lệnh siết chặt di chuyển, những con tàu cao tốc vẫn vận hành xuyên khắp tỉnh Hồ Bắc và dừng lại ở Vũ Hán, bởi đây là trạm trung chuyển ngay giữa trung tâm Trung Quốc đại lục. Nhưng cố nhiên khi dịch bệnh mới bùng phát, chỉ một số ít hành khách dám quay lại, vì họ hiểu rằng đó là một chuyến tàu một chiều.
Đại phần đông người dân Hồ Bắc vẫn bị cấm rời khỏi nơi trú ngụ, thậm chí chẳng thể rời làng hoặc thị trấn của chính họ. Nhưng chính sách mới ban bố vào đầu tháng 2, công dân vẫn có thể quay về nếu đã được rà sức khỏe.
"Nhà cháu ở Vũ Hán. Cháu nhớ nhà lắm rồi," - Zhao Bojian, 13 tuổi thốt lên khi cùng cha bước xuống ga tàu. Khi đô thị bị phong tỏa, họ đang du lịch ở Nhật, và phải dành hơn 1 tháng qua tại Thượng Hải để đợi chờ tình hình khá hơn.
"Nhà cháu đã tìm cách quay lại nhưng không được. Cháu phải đợi rất lâu rồi, và giờ cháu chỉ muốn về thôi."
Một người đàn bà khác bước xuống ga tàu với chiếc kính và trang phục phòng hộ kín người. Cô tỏ ra cáu kỉnh khi có phóng viên đến phỏng vấn: "Tôi chỉ muốn về nhà an toàn. Tránh ra đi."
Nỗi sợ không còn nữa
bẩm ghi nhận, những người rời Vũ Hán từ trước khi dịch bệnh nổ ra đã phải chịu đựng sự phân biệt đối xử từ khắp mọi nơi tại Trung Quốc.
"Tôi sợ rằng chúng tôi sẽ lại bị phân biệt thêm một lần nữa," - Zhao chia sẻ trên chuyến tàu cao tốc.
Tại Trường Xuân, Zhao và chồng đã phải chấp hành lệnh cách ly 14 ngày. Nhưng kể cả sau lệnh cách ly, họ thậm chí còn không được bước vào tiệm tạp hóa nếu viên chức biết được họ đến từ đâu.
"Tôi hiểu tại sao mọi người thấy sợ. Họ phải tự bảo vệ mình."
Trở về Vũ Hán, mong ước đoàn tụ với người thân của Zhao vẫn chưa thành hiện thực. Cô và chồng sẽ phải tiếp chuyện thực hành thêm quy trình cách ly nữa, kéo dài 14 ngày.
Các hành khách trên chuyến tàu cao tốc xuyên qua Hồ Bắc, trước mắt họ là cảnh quan cực kỳ khoáng đãng. Những thửa ruộng bậc thang xen lẫn bông cải vàng trẻ ranh, xếp thành từng lớp ngay bên ngoài cửa sổ. Mọi người nhìn ra ngoài, tơ tưởng trước khung cảnh quá chừng vắng vẻ.
"Nhìn kìa, có người xuống!" - một người đàn ông ở ga thốt lên đầy kinh ngạc, khi chứng kiến hành khách bước ra. Đó chính là Zhao.
Zhao cho biết sau khi hết lệnh cách ly tại quê nhà, cô sẽ cùng quỹ từ thiện tìm cách cung cấp thêm nhu yếu phẩm về cho tỉnh Hồ Bắc. Còn Gao - vốn là một quản lý trong ngành tài chính sẽ quay lại với những dự án của mình. ba má của Gao may mắn vẫn khỏe mạnh, nhưng một số người bạn của gia đình thì đã nhiễm bệnh.
Dẫu vậy, Gao vẫn vững tin: "tuổi cần phải sợ hãi nhất đã qua rồi!"
Tham khảo: AFP
0 nhận xét:
Đăng nhận xét